Thời tuổi dậy thì, tôi từng nghĩ mẹ không hiểu mình. Những lần bị mẹ mắng, tôi cảm thấy khó chịu, tổn thương, rồi lặng lẽ bước vào phòng, đóng cửa lại. Có lần tôi còn tự nhủ rằng: “Từ giờ mình sẽ không nói chuyện với mẹ nữa.” Khi ấy, trong suy nghĩ của tôi, tôi là người bị hiểu lầm.
Một ngày nọ, khi đang dọn lại góc học tập, tôi vô tình thấy một cuốn vở cũ nằm trên giá sách. Trên bìa có dòng chữ: “Nhật ký nuôi con”. Tôi khựng lại. Đó là nhật ký của mẹ. Tôi vừa tò mò, vừa áy náy vì cảm giác như mình đang đọc trộm điều gì đó rất riêng tư. Nhưng rồi, tôi vẫn mở ra.
Tôi lật trang đầu tiên-một dòng chữ rất đơn giản: mẹ mong tôi được sinh ra khỏe mạnh. Tôi lật tiếp từng trang từng trang và dần dần, tim tôi như chùng xuống. Mẹ ghi lại tất cả: tôi ngủ lúc nào, ăn ra sao,khi nào biết lật, khi nào ốm…Có những dòng rất chi tiết mà tôi chưa từng nghĩ mẹ lại để tâm đến như vậy. Tôi thường tỉnh giấc giữa đêm và ngủ vào buổi sáng nên sinh hoạt đêm ngày của mẹ cũng bị đảo lộn theo tôi. Đọc đến đây, tôi thật thấy có lỗi nhiều.
Nhưng điều khiến tôi không cầm được nước mắt… là những dòng mẹ viết để xin lỗi. Mẹ xin lỗi vì ngày tôi bị ốm mà mẹ chưa chăm sóc tôi được tốt. Xin lỗi vì tôi khóc mà mẹ không hiểu tôi cần gì. Xin lỗi vì những điều nhỏ bé mà đáng ra không phải lỗi của mẹ. Tôi ngồi lặng đi. Một người mẹ còn trẻ, còn nhiều bỡ ngỡ… lại luôn nghĩ rằng mình chưa đủ tốt với con, luôn đổ hết thảy lỗi sai về mình.
Tôi đã có thời gian nghĩ về mẹ. Ở độ tuổi tươi đẹp nhất của cuộc đời, mẹ đã sinh ra, nuôi nấng tôi nên chắc hẳn đã thật mệt nhọc dường bao. Nhưng mẹ chưa từng bao giờ kêu than, trách móc dù một lời mà luôn tràn đầy tình cảm buồn vui, xin lỗi lại tùy theo cảm xúc của tôi. Tôi đã thấy thật hổ thẹn vì bản thân viện cớ tuổi dậy thì mà đã đối xử tùy tiện với mẹ suốt thời gian qua. Tôi đã nghĩ rằng vì là mẹ nên phải coi việc con gái làm là đúng hết, khó khăn thì mẹ đúng ra phải làm. Giờ này, tôi thật hối hận vì những hành động và lời nói đã thốt ra với mẹ bởi suy nghĩ sai lầm thể ấy. Tôi đã nghĩ rằng mẹ phải hiểu mình, phải làm mọi thứ cho mình, nhưng lại chưa một lần đặt mình vào vị trí của mẹ.
Lúc đó, tôi chợt nhận ra: người mà tôi từng nghĩ là “không hiểu mình”… lại là người đã cố gắng hiểu tôi từ khi tôi chưa biết nói. Người mà tôi từng vô tâm, thậm chí có lúc khó chịu… lại là người đã dành cả thanh xuân để dõi theo từng bước lớn lên của tôi.
Sau ngày hôm đó dường như tuổi dậy thì của tôi dường như cũng đã kết thúc. Dù có lúc tôi vẫn có lúc khó chịu, vẫn có lúc cãi lại nhưng mỗi lần như vậy, tôi lại nhớ đến cuốn nhật ký ấy. Và tôi tự nhắc mình: “Mình cần hiểu mẹ nhiều hơn một chút.” Tôi bắt đầu để ý hơn, nói chuyện nhẹ nhàng hơn, và muốn làm điều gì đó để mẹ bớt vất vả.
Giờ đây, khi nhìn lại, tôi hiểu rằng gia đình không phải là nơi không có mâu thuẫn, mà là nơi chúng ta học cách hiểu nhau sau những lần chưa hiểu. Mẹ không hoàn hảo, và tôi cũng vậy. Nhưng tình yêu của mẹ dành cho tôi… là điều chưa bao giờ thay đổi. Mẹ yêu tôi hơn cả sinh mệnh của Mẹ và muốn đem lại cho tôi những điều tốt đẹp nhất thế gian.
Và có lẽ, điều quý giá nhất tôi từng tìm thấy… không phải là một cuốn nhật ký cũ, mà là cách tôi bắt đầu hiểu mẹ. Sang năm tôi 20 tuổi tròn. Tôi đã quyết tâm sẽ hành xử chín chắn hơn chứ không bé mọn như trước nữa. Tôi sẽ học cách để thấu hiểu và yêu thương mẹ cũng như những người xung quanh với con mắt tươi sáng tốt đẹp.
Tôi thật biết ơn vì ông trời đã ban cho tôi có một người mẹ tuyệt vời như vậy.

Bài viết về Mẹ thật cảm động! Cảm ơn tác giả.