Lời nói mang tính khẳng định

Có những lời nói không làm thay đổi hoàn cảnh ngay lập tức, nhưng lại có thể thay đổi cách một con người nhìn về chính mình.

Bảy đứa trẻ cùng độ tuổi tham gia một trò chơi với mẹ của mình. Mỗi đội gồm một người mẹ và một người con. Luật chơi rất đơn giản: các em bị bịt mắt và ném bóng về phía trước, còn mẹ đứng ở vị trí cố định, cầm chiếc rổ lớn để đón bóng. Mỗi đội có cùng thời gian, cùng điều kiện và cùng cơ hội như nhau.

Kết quả sau trò chơi khiến nhiều người bất ngờ.

Có đội ném trúng hơn mười hai quả bóng. Nhưng cũng có đội chỉ ném trúng bảy quả.

Thoạt nhìn, ai cũng nghĩ sự khác biệt nằm ở khả năng của đứa trẻ. Nhưng khi tua lại đoạn ghi hình, người ta nhận ra điều tạo nên khoảng cách ấy… lại không phải đôi tay của con trẻ, mà là lời nói của người mẹ.

Ở những đội có kết quả thấp, người mẹ liên tục nói:
“Không đúng rồi!”
“Ném như vậy thì không được đâu!”
“Thế này thì làm sao trúng được!”

Những lời nói ấy không hề có ý xấu. Người mẹ chỉ muốn con làm tốt hơn. Nhưng trong khoảnh khắc đứa trẻ đang loay hoay giữa bóng tối vì bị bịt mắt, những lời ấy lại vô tình trở thành áp lực. Đứa trẻ bắt đầu nghi ngờ chính mình, bắt đầu sợ sai và mỗi lần ném đi đều dè dặt hơn lần trước.

Ngược lại, ở những đội có kết quả cao, người mẹ gần như không ngừng động viên:
“Đúng rồi con!”
“Con làm được mà!”
“Không sao đâu, thử lại nhé!”
“Mẹ đang ở đây!”

Điều kỳ lạ là những đứa trẻ ấy cũng không nhìn thấy gì hơn các bạn khác. Các em vẫn bị bịt mắt, vẫn không biết chiếc rổ ở đâu. Nhưng các em ném tự tin hơn, mạnh dạn hơn và kiên trì hơn.

Bởi vì có một điều còn mạnh hơn đôi mắt.

Đó là cảm giác được tin tưởng.

Cuộc sống gia đình cũng giống như trò chơi ấy.

Không ai trong chúng ta luôn nhìn thấy rõ con đường phía trước. Có những ngày cha mẹ loay hoay giữa áp lực cơm áo. Có những ngày con cái mệt mỏi với học tập và những kỳ vọng. Có những lúc vợ chồng cùng ở cạnh nhau nhưng lại không hiểu được lòng nhau.

Ai cũng có những khoảng thời gian phải bước đi trong “bóng tối” của riêng mình.

Và khi đó, điều mỗi người cần nhất không phải là một người chỉ liên tục nhắc rằng mình đang làm sai.

Mà là một người đứng ở phía đối diện và nói:

“Cứ làm đi, tôi tin bạn.”
“Không sao, mình thử lại.”
“Bạn đang làm tốt hơn bạn nghĩ đấy.”

Lời nói mang tính khẳng định không phải là khen ngợi vô điều kiện hay bỏ qua sai lầm.

Đó là cách lựa chọn nhìn vào khả năng thay vì giới hạn; nhìn vào nỗ lực thay vì chỉ chăm chăm vào kết quả.

Một đứa trẻ được nghe nhiều lời khích lệ sẽ lớn lên với lòng tự trọng mạnh mẽ hơn. Một người bạn đời được công nhận sẽ muốn cố gắng nhiều hơn. Một người cha, người mẹ được thấu hiểu sẽ bớt cô đơn hơn trên hành trình gánh vác gia đình.

Có những gia đình không giàu có nhưng luôn ấm áp.

Bởi trong ngôi nhà ấy, người ta không tiếc những câu như:

“Con làm tốt lắm.”
“Cảm ơn vì hôm nay đã cố gắng.”
“Không sao, mình cùng tìm cách.”
“Anh tự hào về em.”
“Mẹ tin con.”

Một câu nói tích cực không làm thay đổi cuộc đời ngay trong ngày hôm đó.

Nhưng được lặp lại mỗi ngày, nó có thể trở thành sức mạnh nâng đỡ một con người đi rất xa.

Bởi đôi khi, điều giúp một người bước tiếp không phải vì họ không sợ thất bại…

Mà vì họ biết rằng dù có ném trượt bao nhiêu lần đi nữa — vẫn có một gia đình đứng đó, mỉm cười và nói:

“Không sao đâu. Làm lại nhé.”

3 bình luận về “Lời nói mang tính khẳng định

  1. Kiều cho biết:

    Tuyệt vời ạ ! Giáo dục đạo Đức gia đình của mỗi con người chúng ta đều chưa trọn vẹn. Vậy nên cần tỉnh thức để nghĩ về nhau, hướng về nhau để cùng xây nên gọi là hạnh phúc gia đình !

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *