Bất bình – Từ trái nghĩa của hạnh phúc

Có những gia đình sở hữu đầy đủ điều kiện để hạnh phúc nhưng lại chẳng thể tận hưởng niềm vui. Không phải vì họ thiếu tiền bạc, thiếu thời gian hay thiếu cơ hội, mà bởi cuộc sống của họ luôn bị bao phủ bởi những lời bất bình.

Một chuyến du lịch được mong chờ từ rất lâu có thể trở thành kỷ niệm đẹp của cả gia đình. Thế nhưng, chỉ vì vài cơn mưa bất chợt, một đoạn đường ùn tắc, bữa ăn chưa hợp khẩu vị hay khách sạn không đúng như kỳ vọng, bầu không khí vui vẻ dần biến mất. Mỗi lời phàn nàn giống như một hòn đá nhỏ ném xuống mặt hồ đang yên ả. Ban đầu chỉ là những gợn sóng nhẹ, nhưng càng về sau, sự khó chịu lan sang những người xung quanh. Người này bực bội, người kia khó chịu, rồi cuối cùng cả gia đình mang về không phải những tiếng cười mà là sự nặng nề trong lòng.

Thực tế, hạnh phúc hay không nhiều khi không phụ thuộc vào hoàn cảnh, mà phụ thuộc vào cách mỗi người nhìn nhận hoàn cảnh ấy.

Bất bình không làm cuộc sống tốt hơn

Ai cũng từng có lúc cảm thấy không hài lòng. Điều đó hoàn toàn bình thường. Thế nhưng, khi bất bình trở thành một thói quen, nó sẽ âm thầm thay đổi cách chúng ta nhìn thế giới.

Một người luôn quen nhìn vào điều chưa tốt sẽ rất khó nhận ra những điều tốt đẹp đang hiện hữu. Họ dễ thấy một bữa cơm còn thiếu món mình thích hơn là thấy người đã cất công chuẩn bị bữa cơm ấy. Họ nhớ rất lâu một lời nói khiến mình tổn thương nhưng lại quên mất hàng trăm điều tốt đẹp người khác từng dành cho mình.

Điều đáng nói là não bộ có xu hướng ghi nhớ những gì chúng ta lặp đi lặp lại mỗi ngày. Nếu mỗi ngày đều nói về những điều tiêu cực, não sẽ dần hình thành thói quen tìm kiếm điều tiêu cực. Từ đó, ngay cả trong những hoàn cảnh bình thường, chúng ta cũng dễ cảm thấy thất vọng, khó chịu và không hài lòng.

Một người thường xuyên bất bình sẽ không chỉ khiến chính mình mệt mỏi mà còn vô tình lan truyền năng lượng tiêu cực đến những người xung quanh. Gia đình vốn là nơi để nghỉ ngơi sau những áp lực ngoài xã hội, nhưng nếu mỗi ngày đều phải nghe những lời trách móc, than phiền hay càu nhàu, ngôi nhà ấy sẽ dần mất đi sự bình yên vốn có.

Điều chúng ta gọi là “sự thật” đôi khi chỉ là cảm xúc của bản thân

Nhiều người cho rằng mình không phàn nàn, chỉ đang nói lên sự thật. Nhưng giữa sự thậtbất bình có một ranh giới rất mong manh.

Nếu trong nhà đã hết gạo và bạn nói: “Nhà mình hết gạo rồi.” Đó đơn giản là một thông tin.

Nhưng nếu bạn nói: “Sao gạo lại hết nhanh thế này?” thì trong câu nói ấy đã xuất hiện sự khó chịu, trách móc và mong muốn mọi việc phải diễn ra theo ý mình.

Khác biệt không nằm ở sự việc, mà nằm ở thái độ của người nói.

Phần lớn những lời bất bình đều xuất phát từ một kỳ vọng chưa được đáp ứng. Chúng ta muốn mọi việc diễn ra đúng như mình mong muốn, muốn người khác suy nghĩ giống mình, hành động theo cách mình cho là đúng. Khi điều đó không xảy ra, cảm giác thất vọng sẽ nhanh chóng biến thành lời phàn nàn.

Vì vậy, trước khi cất lời trách móc, có lẽ chúng ta nên tự hỏi: “Mình đang muốn điều gì? Mình đang tìm giải pháp hay chỉ đang trút cảm xúc?”

Phàn nàn không giải quyết vấn đề

Điều đáng tiếc nhất của sự bất bình là nó tiêu tốn rất nhiều năng lượng nhưng lại hiếm khi giải quyết được điều gì.

Có người dành hàng giờ để than phiền về sự bừa bộn trong nhà nhưng lại không dành vài phút để cùng mọi người dọn dẹp. Có người liên tục trách công việc áp lực nhưng chưa từng tìm cách thay đổi phương pháp làm việc. Cũng có người luôn hỏi: “Tại sao mọi chuyện lại xảy ra với mình?” mà quên mất câu hỏi quan trọng hơn là: “Mình nên làm gì tiếp theo?”

Hai câu hỏi ấy tạo ra hai hướng đi hoàn toàn khác nhau.

“Tại sao?” khiến chúng ta mãi mắc kẹt trong sự tiếc nuối.

“Cần làm gì?” lại mở ra con đường để thay đổi.

Người hạnh phúc không phải là người chưa từng gặp khó khăn, mà là người biết chuyển sự bất mãn thành hành động tích cực.

Lắng nghe lời bất bình bằng sự đồng cảm

Trong gia đình, đôi khi người thân phàn nàn không phải vì họ muốn chỉ trích ai, mà vì họ đang mệt mỏi và cần một người lắng nghe.

Khi vợ nói: “Em mệt quá.” điều cô ấy cần nhiều khi không phải là một giải pháp, mà là một câu nói: “Anh biết em đã vất vả.”

Khi con than phiền vì áp lực học tập, điều con mong chờ trước tiên cũng không phải là những bài giảng dài, mà là cảm giác được cha mẹ thấu hiểu.

Đó là lý do đồng cảm luôn đến trước lời khuyên.

Một người cảm thấy mình được lắng nghe sẽ dễ bình tĩnh hơn. Khi cảm xúc đã được xoa dịu, họ mới đủ bình tâm để cùng tìm cách giải quyết vấn đề.

Gia đình không cần một người luôn đúng. Gia đình cần những người biết lắng nghe nhau bằng sự kiên nhẫn.

Lòng cảm tạ là liều thuốc chữa sự bất bình

Có một điều rất thú vị trong tâm lý học: não bộ không thể cùng lúc tập trung sâu vào lòng biết ơnsự than phiền.

Khi chúng ta dành thời gian để ghi nhận những điều mình đang có, những điều mình còn thiếu sẽ dần trở nên nhỏ bé hơn.

Một người chỉ nhìn vào cơn mưa sẽ thấy chuyến đi bị phá hỏng.

Nhưng một người biết cảm tạ sẽ nghĩ rằng: “May là cả gia đình vẫn được ở bên nhau.”

Một người chỉ thấy căn nhà còn nhiều thiếu thốn sẽ luôn cảm thấy cuộc sống bất công.

Nhưng một người biết cảm tạ sẽ nhận ra mình vẫn còn một mái nhà để trở về, vẫn còn những người thân yêu đang chờ mình sau cánh cửa.

Điều kỳ lạ là lòng cảm tạ không làm hoàn cảnh thay đổi ngay lập tức, nhưng nó làm thay đổi cách chúng ta bước qua hoàn cảnh ấy. Và khi góc nhìn thay đổi, cảm xúc cũng thay đổi theo.

Hạnh phúc bắt đầu từ điều nhỏ nhất

Có lẽ điều đối lập với hạnh phúc không phải là nghèo khó hay bất hạnh, mà chính là thói quen bất bình.

Bởi khi một người chỉ nhìn thấy điều mình chưa có, họ sẽ rất khó trân trọng những điều mình đang có. Ngược lại, khi biết cảm tạ từ những điều nhỏ bé nhất, cuộc sống sẽ luôn có lý do để mỉm cười.

Gia đình không trở nên hạnh phúc vì mọi thứ đều hoàn hảo. Gia đình hạnh phúc là nơi mỗi người biết giảm bớt một lời phàn nàn, tăng thêm một lời cảm ơn; bớt nhìn vào điều chưa như ý, nhiều hơn vào những điều đáng trân trọng.

Mỗi ngày, thay vì hỏi: “Tại sao cuộc sống lại như thế?”, hãy thử tự hỏi: “Hôm nay mình còn điều gì để cảm tạ?”

Có thể câu trả lời chỉ là một bữa cơm đủ đầy, một tiếng cười của con, một cuộc gọi hỏi han của cha mẹ, hay đơn giản là cả gia đình vẫn còn được ở bên nhau.

Đôi khi, hạnh phúc không đến vì chúng ta có nhiều hơn, mà vì chúng ta biết trân trọng những gì mình đang có. Và chính lòng cảm tạ sẽ là cánh cửa đưa hạnh phúc bước vào mỗi gia đình.

1 bình luận về “Bất bình – Từ trái nghĩa của hạnh phúc

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *