
Có một điều rất lạ trong cuộc sống mà đôi khi chính chúng ta cũng không nhận ra. Đó là khi nhắc đến những người thân yêu nhất, thay vì nhớ đến những điều tốt đẹp họ đã làm cho mình, chúng ta lại dễ dàng kể ra những điều khiến mình chưa hài lòng.
Nhiều cha mẹ thường nói: “Con tôi thông minh nhưng quá lơ đãng”, “Con ngoan đấy nhưng thiếu quyết đoán”. Nhiều người vợ tâm sự: “Chồng tôi tốt nhưng nóng tính”, còn người chồng lại cho rằng: “Vợ tôi đảm đang nhưng quá cố chấp”. Dường như trong mỗi lời khen luôn có một chữ “nhưng” đi kèm phía sau.
Thực tế, không ai trên đời là hoàn hảo. Mỗi người đều mang trong mình cả ưu điểm lẫn thiếu sót. Thế nhưng bộ não con người lại có xu hướng ghi nhớ điều tiêu cực mạnh hơn điều tích cực. Một lời chê có thể khiến chúng ta nhớ nhiều ngày, trong khi mười lời động viên lại nhanh chóng bị lãng quên. Vì vậy, dù người thân của mình có rất nhiều điều đáng quý, chúng ta vẫn dễ tập trung vào một vài khuyết điểm và vô tình quên mất những giá trị tốt đẹp mà họ đang sở hữu.
Đó cũng là lý do nhiều gia đình sống cạnh nhau mỗi ngày nhưng lại ngày càng xa cách. Không phải vì thiếu tình yêu thương, mà bởi họ nhìn thấy điều chưa tốt của nhau nhiều hơn điều đáng trân trọng.
Ưu điểm và khuyết điểm chỉ là hai mặt của cùng một vấn đề
Trong cuộc sống, có những điều được người này xem là ưu điểm nhưng người khác lại cho là khuyết điểm.
Một người cẩn thận có thể bị nhận xét là chậm chạp. Một người quyết đoán có thể bị đánh giá là bảo thủ. Một đứa trẻ thích suy nghĩ kỹ trước khi hành động có thể bị cho là thiếu tự tin. Trong khi đó, ở một hoàn cảnh khác, chính những đặc điểm ấy lại trở thành lợi thế giúp các em tránh được sai lầm.
Bởi vậy, điều quyết định một người tốt hay chưa tốt đôi khi không nằm ở bản thân họ, mà nằm ở góc nhìn của người đối diện.
Giống như khi nhìn một cánh đồng sau cơn mưa, có người chỉ thấy bùn đất và sự bất tiện, nhưng cũng có người nhìn thấy những mầm xanh đang được nuôi dưỡng. Cùng một sự việc, cùng một con người, nhưng cách nhìn khác nhau sẽ tạo nên cảm xúc khác nhau.
Trong gia đình cũng vậy. Khi cha mẹ chỉ nhìn vào những điều con chưa làm được, đứa trẻ sẽ cảm thấy mình luôn thất bại. Khi vợ chồng chỉ nhìn vào những thiếu sót của nhau, những lời nói yêu thương dần bị thay thế bằng sự trách móc. Còn khi mỗi người học cách nhìn thấy những điều tốt đẹp nơi người thân, bầu không khí gia đình cũng bắt đầu thay đổi.
Đừng cố sửa người thân bằng sự chỉ trích
Rất nhiều người cho rằng yêu thương là phải giúp người khác sửa đổi. Vì thế họ liên tục nhắc nhở, phê bình và chỉ ra những điều chưa tốt của người thân với mong muốn đối phương trở nên hoàn thiện hơn.
Nhưng trên thực tế, rất ít người thay đổi vì bị chỉ trích.
Ai trong chúng ta cũng có những điểm yếu mà bản thân biết rõ nhưng chưa thể khắc phục được. Có những tính cách được hình thành từ môi trường sống, từ những trải nghiệm trong quá khứ hoặc từ chính bản chất riêng của mỗi người. Vì vậy, khi liên tục bị nhắc đến những thiếu sót của mình, người ta thường không cảm thấy được giúp đỡ mà cảm thấy bị tổn thương.
Một đứa trẻ bị nhắc mỗi ngày rằng mình hậu đậu sẽ dần tin rằng bản thân thật sự hậu đậu. Một người chồng thường xuyên bị chê trách sẽ dần thu mình lại. Một người vợ luôn bị phê bình cũng khó cảm nhận được sự trân trọng từ gia đình.
Tình yêu thương không phải là cố gắng mài giũa người khác cho đến khi họ trở thành hình mẫu mình mong muốn. Tình yêu thương là biết đón nhận, bao dung và cùng nhau trưởng thành trong những điều còn chưa hoàn hảo.
Người được nhìn thấy điểm tốt sẽ có động lực trở nên tốt hơn
Trong tâm lý học có một hiện tượng rất thú vị. Khi một người thường xuyên được ghi nhận về những điều tích cực, họ có xu hướng phát huy những điều tích cực ấy ngày càng mạnh mẽ hơn.
Một đứa trẻ thường xuyên được khen về sự chăm chỉ sẽ cố gắng chăm chỉ hơn. Một người chồng được công nhận vì trách nhiệm sẽ có thêm động lực để quan tâm gia đình. Một người vợ được ghi nhận vì sự hy sinh sẽ cảm thấy những nỗ lực của mình được trân trọng.
Con người ai cũng có nhu cầu được công nhận. Chúng ta lớn lên không chỉ bằng cơm ăn, áo mặc mà còn bằng những lời động viên, khích lệ và sự ghi nhận từ những người mình yêu thương.
Đôi khi chỉ một câu nói đơn giản như:
“Cảm ơn con đã cố gắng.”
“Anh đã vất vả rồi.”
“Em làm tốt lắm.”
cũng đủ sưởi ấm một trái tim và tạo nên động lực để người ấy tiếp tục cố gắng.
Gia đình không phải là nơi chỉ ra ai đúng ai sai. Gia đình là nơi giúp mỗi người cảm thấy mình được yêu thương ngay cả khi còn nhiều thiếu sót.
Tình yêu thương là đôi mắt nhìn thấy điều tốt đẹp
Có người từng nói rằng: “Vẻ đẹp nằm trong đôi mắt của người nhìn.”
Khi yêu thương ai đó, chúng ta thường dễ dàng nhận ra những điều tốt đẹp nơi họ. Một hành động nhỏ cũng khiến ta cảm động. Một sự quan tâm giản dị cũng khiến ta thấy hạnh phúc.
Ngược lại, khi trong lòng chứa đầy sự thất vọng và định kiến, chúng ta sẽ chỉ nhìn thấy những điều chưa hoàn hảo. Dù đối phương cố gắng thế nào cũng khó làm mình hài lòng.
Bởi vậy, điều cần thay đổi trước tiên không phải là người thân của chúng ta, mà là cách chúng ta nhìn họ.
Hãy thử dành một ngày để chú ý đến những điều tốt đẹp trong gia đình mình. Có thể là người chồng luôn cố gắng làm việc vì gia đình. Có thể là người vợ âm thầm chăm sóc từng bữa ăn. Có thể là đứa con biết chào hỏi lễ phép hay chủ động giúp đỡ việc nhà.
Những điều ấy có thể rất nhỏ, nhưng chính những điều nhỏ bé ấy lại là nền tảng làm nên một gia đình hạnh phúc.
Gia đình hạnh phúc là gia đình biết che đậy thiếu sót và nuôi lớn ưu điểm
Khi hai bàn tay nắm lấy nhau, những ngón tay đan xen sẽ lấp đầy khoảng trống của nhau. Gia đình cũng như vậy.
Không ai hoàn hảo để có thể sống một mình. Chúng ta cần nhau để bù đắp những điều còn thiếu, để nâng đỡ nhau trong những lúc yếu đuối và để cùng nhau trở nên tốt đẹp hơn.
Một gia đình hạnh phúc không phải là gia đình không có khuyết điểm. Đó là gia đình mà ở đó mỗi người biết bao dung những điều chưa hoàn hảo, biết ghi nhận những điều tốt đẹp, biết khích lệ thay vì chỉ trích, biết đồng hành thay vì phán xét.
Hãy tập nhìn người thân bằng đôi mắt của tình yêu thương. Hãy khen ngợi nhiều hơn một chút, ghi nhận nhiều hơn một chút và trách móc ít đi một chút. Bởi đôi khi, món quà quý giá nhất chúng ta có thể dành cho gia đình không phải là vật chất hay tiền bạc, mà chính là cảm giác được trân trọng, được thấu hiểu và được yêu thương mỗi ngày.
Khi những lời động viên nhiều hơn những lời chê trách, khi sự ghi nhận nhiều hơn sự phán xét, ngôi nhà sẽ trở thành nơi bình yên nhất để mỗi người trở về. Và đó cũng chính là lúc hạnh phúc thực sự lớn lên trong gia đình.

Cảm ơn bạn nhiều