Đừng để chiếc điện thoại lấy mất những người đang ở bên mình

Điện thoại thông minh đã trở thành một phần quen thuộc của cuộc sống. Ta dùng nó để làm việc, học tập, tìm kiếm thông tin, liên lạc với người thân, đọc sách, giải trí và thậm chí tìm đường đi đến một nơi chưa từng đến. Nó giúp cuộc sống thuận tiện hơn rất nhiều.

Nhưng có một câu hỏi đáng để mỗi gia đình tự hỏi: Điện thoại đang phục vụ chúng ta, hay chúng ta đang dần phục vụ chiếc điện thoại?

Có những buổi sáng, vừa mở mắt chúng ta đã tìm đến màn hình. Có những bữa cơm, cả nhà ngồi cạnh nhau nhưng mỗi người lại chìm trong một thế giới riêng. Có những lúc con muốn kể một câu chuyện ở trường, vợ muốn chia sẻ một điều trong ngày, cha mẹ muốn nói vài câu với con… nhưng ánh mắt của người đối diện vẫn đang dừng trên màn hình.

Chúng ta ở rất gần nhau về khoảng cách, nhưng lại có thể rất xa nhau trong tâm hồn.

Điều điện thoại lấy đi đôi khi không phải là thời gian, mà là sự hiện diện

Điều đáng tiếc nhất không phải là chúng ta dành bao nhiêu phút cho điện thoại, mà là những khoảnh khắc đáng lẽ chỉ xảy ra một lần trong đời lại trôi qua trong khi ta đang nhìn xuống màn hình.

Một đứa trẻ đang kể chuyện và chờ bố mẹ nhìn mình. Một người vợ vừa đi làm về muốn được hỏi han. Một người chồng muốn chia sẻ chuyện ở nơi làm việc. Một bữa cơm cả nhà hiếm khi có đủ mặt.

Những khoảnh khắc ấy không cần một chiếc điện thoại để lưu lại. Điều họ cần là ánh mắt, sự lắng nghe và cảm giác rằng: “Lúc này, tôi quan trọng với bạn.”

Đôi khi con không cần cha mẹ mua thêm cho mình một món đồ. Con chỉ cần bố đặt điện thoại xuống và nghe hết câu chuyện của con. Người bạn đời cũng không nhất thiết cần một món quà lớn; có khi điều họ mong đợi chỉ là một cuộc trò chuyện mà cả hai thật sự có mặt cho nhau.

Đừng để cả nhà cùng ngồi một bàn nhưng mỗi người sống một thế giới

Một trong những điều dễ bị đánh mất nhất khi sử dụng điện thoại quá nhiều chính là giao tiếp trong gia đình.

Khi mọi người đều quen với việc cúi xuống nhìn màn hình, chúng ta dần ít nhìn vào mắt nhau hơn, ít hỏi han hơn và cũng ít nhận ra những thay đổi rất nhỏ trong cảm xúc của người thân.

Một đứa trẻ có thể không nói: “Bố mẹ không quan tâm đến con.”

Nhưng con có thể bắt đầu nghĩ: “Có lẽ câu chuyện của mình không quan trọng.”

Một người vợ có thể không trách chồng vì anh cầm điện thoại cả tối. Nhưng trong lòng cô ấy có thể xuất hiện cảm giác: “Anh ấy có thời gian cho mọi thứ, chỉ không có thời gian cho mình.”

Khoảng cách trong gia đình nhiều khi không bắt đầu từ một cuộc cãi vã lớn. Nó bắt đầu từ những lần chúng ta có mặt nhưng không thật sự hiện diện.

Điện thoại có thể giúp ta kết nối với rất nhiều người, nhưng đừng để nó làm ta xa người bên cạnh

Thật nghịch lý khi chúng ta có thể biết hôm nay một người ở rất xa đang làm gì, nhưng lại không biết người thân bên cạnh mình hôm nay có chuyện gì buồn.

Chúng ta có thể trả lời hàng chục tin nhắn, nhưng lại không nghe hết một câu chuyện của con. Có thể xem hàng trăm hình ảnh trên mạng, nhưng lại bỏ lỡ nụ cười của người đang ngồi ngay trước mặt.

Kết nối trên màn hình không thể thay thế sự gắn kết ngoài đời thực.

Gia đình cần những cuộc trò chuyện không có thông báo chen ngang, những bữa cơm không có màn hình trước mặt và những khoảng thời gian mà mọi người được nhìn thấy nhau bằng chính đôi mắt của mình.

Hãy trả lại cho bộ não và trái tim những khoảng lặng

Chúng ta thường nghĩ cầm điện thoại để xem một chút là đang nghỉ ngơi. Nhưng nếu tâm trí liên tục tiếp nhận thông báo, video, tin nhắn, hình ảnh và thông tin mới, thì sự chú ý vẫn đang bị kéo đi hết nơi này đến nơi khác.

Vì vậy, có những lúc điều chúng ta cần không phải thêm một nội dung để xem, mà là một khoảng trống để tâm trí được yên.

Hãy thử một buổi tối không vội cầm điện thoại. Đọc một cuốn sách giấy, đi bộ cùng gia đình, chơi một môn thể thao, cùng nấu một bữa ăn hoặc đơn giản là ngồi bên nhau và kể về một ngày đã qua.

Ban đầu có thể thấy hơi bất tiện. Nhưng chính những bất tiện nhỏ ấy đôi khi lại giúp chúng ta tìm lại những điều rất thật mà sự tiện lợi đã khiến mình quên mất.

Hãy để con học cách sử dụng điện thoại, thay vì để điện thoại sử dụng con

Đặc biệt với trẻ nhỏ, điều quan trọng không chỉ là nói: “Con đừng dùng điện thoại nữa!”

Trẻ học rất nhiều từ những gì cha mẹ làm hơn là những gì cha mẹ nói.

Nếu cha mẹ vừa ăn cơm vừa nhìn điện thoại, vừa nói chuyện vừa kiểm tra tin nhắn, rồi lại yêu cầu con không được sử dụng điện thoại trong bữa ăn, lời dạy ấy sẽ khó có sức thuyết phục.

Muốn con biết đặt điện thoại xuống, người lớn cũng cần học cách đặt điện thoại xuống.

Hãy cùng con tạo ra những “khoảng thời gian không màn hình”: bữa cơm gia đình, một giờ trước khi ngủ, thời gian vui chơi cuối tuần hay đơn giản là những lúc cả nhà trò chuyện với nhau.

Không cần cực đoan đến mức loại bỏ điện thoại khỏi cuộc sống. Điều cần thiết là đặt nó về đúng vị trí: một công cụ hữu ích, chứ không phải trung tâm của cuộc sống.

Đừng chỉ chụp lại khoảnh khắc. Hãy sống trong khoảnh khắc ấy.

Có một hình ảnh rất đáng suy ngẫm: giữa một đám đông đang giơ điện thoại lên để chụp một người nổi tiếng, có một bà cụ chỉ đứng đó, mỉm cười và nhìn bằng đôi mắt của mình.

Có lẽ bà không có một bức ảnh để mang về.

Nhưng bà đã thật sự nhìn thấy người ấy.

Trong cuộc sống cũng vậy, chúng ta có thể cố lưu lại rất nhiều hình ảnh, nhưng điều quan trọng hơn là chúng ta đã thật sự sống trong những khoảnh khắc ấy hay chưa.

Một ngày nào đó, con sẽ lớn. Những bữa cơm hôm nay sẽ trở thành ký ức. Cha mẹ cũng sẽ già đi. Những người thân yêu sẽ không mãi mãi ngồi bên cạnh chúng ta.

Đến lúc ấy, điều đáng tiếc nhất có lẽ không phải là “Ngày đó mình đã dùng điện thoại quá nhiều”, mà là:

“Ngày đó, người mình yêu thương đã ở ngay trước mặt, vậy mà mình đã không thật sự nhìn họ.”

Điện thoại thông minh không phải kẻ thù. Sự phụ thuộc mới là điều đáng lo.

Hãy dùng điện thoại khi cần, nhưng đừng để nó lấy đi thời gian dành cho những người mình yêu thương.

Hãy đặt điện thoại xuống khi con muốn kể chuyện.

Hãy nhìn vào mắt người bạn đời khi họ đang nói.

Hãy tận hưởng một bữa cơm mà không cần màn hình.

Hãy bước ra ngoài, vận động, đọc sách, trò chuyện và cùng nhau tạo nên những ký ức không cần bộ nhớ điện thoại để lưu giữ.

Bởi sau cùng, cuộc sống thật không nằm trong màn hình.

Nó nằm ở ánh mắt của người thân, tiếng cười của con trẻ, hơi ấm của một cái ôm, một bữa cơm có đủ người và những câu chuyện được lắng nghe đến cuối.

Đừng để chiếc điện thoại giúp chúng ta kết nối với cả thế giới, nhưng lại khiến chúng ta xa cách với chính gia đình mình.

1 bình luận về “Đừng để chiếc điện thoại lấy mất những người đang ở bên mình

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *